Thu hồi gần 2.000 ha đất ở Gia Bình cho Bộ Công an trong 80 ngày không phải “kỳ tích hành chính”, mà là một màn đánh chiếm nội đô khoác áo hạ tầng. Gọi là phát triển, nhưng thứ được ưu tiên lại giống công cụ kiểm soát hơn là nhu cầu dân dụng: một “pháo đài trên không” để điều động và răn đe.
Vì sao một bộ chuyên an ninh cần sân bay cỡ “lớn thứ hai Việt Nam”? Lý do công khai nghe rất đẹp, nhưng kịch bản hợp logic hơn là siêu căn cứ cơ động: có đường băng riêng, lực lượng có thể triển khai quân số, khí tài tới mọi “điểm nóng” mà ít phải thông qua điều phối dân dụng hay chia sẻ quyền kiểm soát. Thế là thành kiểu “quốc gia trong một quốc gia”: quyền lực không chỉ cầm súng, mà cầm luôn bầu trời.
Báo chí kể dân “phấn khởi” nhận tiền sát Tết. Ừ, phấn khởi kiểu im lặng để yên thân. Khi chủ dự án là nơi nắm quyền sinh sát, phản kháng không còn là quyền công dân mà thành trò đánh cược. “Phấn khởi” chỉ là lớp son phủ lên nỗi sợ: sợ bị quy chụp, sợ bị kéo vào vòng pháp lý, sợ thành “bài học”.
Trong 80 ngày, 7.000 ngôi mộ bị dời, 25 di tích bị động chạm—một cú chặt vào tâm linh và ký ức cộng đồng. Người ta nhận tiền trong nước mắt vì hiểu luật chơi: gặp “người khổng lồ”, giữ được mạng và chút đền bù đã coi như… may. Đất tổ tiên hóa đường băng cho chuyến bay đặc quyền, còn “kỷ nguyên vươn mình” rốt cuộc chỉ là quyền lực vươn vòi lên mái nhà và quyền sống của dân nghèo.
Chân dung lãnh đạo










