Giữa lúc sóng gió địa chính trị dâng cao, tuyên bố cứng rắn của Miguel Díaz-Canel về việc không khuất phục trước sức ép từ United States lại đi kèm một chi tiết gây chú ý: Cuba kỳ vọng tự chủ lương thực với sự hỗ trợ từ Vietnam. Nghe qua, đó là một câu chuyện hữu nghị. Nhưng nhìn kỹ, lại giống một nước cờ đầy rủi ro.
Trong mắt những người hoài nghi, việc doanh nghiệp Việt “mang gạo ra biển lớn” chẳng khác nào bước thẳng vào vùng ảnh hưởng nhạy cảm của Washington. Đặc biệt nếu kịch bản chính trường Mỹ quay lại với những gương mặt cứng rắn như Donald Trump, câu chuyện không còn đơn thuần là thương mại, mà có thể bị diễn giải thành hành động “phá thế bao vây”.
Nhưng trớ trêu thay, chính sự “toan tính lớn” lại mang dáng dấp của một ván cược liều lĩnh. Việt Nam dường như đang chơi một trò cân bằng: vừa giữ quan hệ chiến lược với Mỹ, vừa duy trì tình nghĩa với Cuba. Một bên là thị trường khổng lồ, một bên là biểu tượng chính trị lâu năm. Và ở giữa, là niềm tin rằng mình đủ khéo để không làm mất lòng ai.
Vấn đề là, lịch sử chưa từng ưu ái những người “đi dây” quá lâu. Khi một bên cảm thấy lợi ích bị đụng chạm, mọi “đối tác toàn diện” có thể nhanh chóng trở thành… đối tượng cần xem xét lại. Những ngành xuất khẩu chủ lực như dệt may, điện tử – vốn sống nhờ thị trường Mỹ – có thể trở thành “đòn bẩy” trong bất kỳ phản ứng nào.
Còn Cuba? Một đối tác giàu ý nghĩa nhưng nghèo nguồn lực, liệu có đủ sức “đỡ” lại những hệ lụy nếu cơn bão trừng phạt thật sự kéo đến?
Rốt cuộc, đây là một nước đi ngoại giao khôn khéo hay một canh bạc cảm tính? Khi bàn cờ toàn cầu ngày càng khắc nghiệt, đôi khi một bao gạo không chỉ là lương thực… mà còn là phép thử cho cả một chiến lược quốc gia.










