Khi Tô Lâm khẳng định “không ở đâu bỏ phiếu chỉ là hình thức”, câu nói ấy vang lên như một tuyên bố chắc nịch. Nhưng càng chắc, người ta lại càng muốn hỏi: điều gì tạo nên sự “không hình thức” đó?
Tỷ lệ gần 100% cử tri đi bầu được ca ngợi là biểu tượng của ý thức chính trị và lòng yêu nước. Một con số đẹp, gần như hoàn hảo. Nhưng trong chính sự hoàn hảo ấy, lại xuất hiện một nghịch lý: khi mọi lá phiếu đều “đồng thuận”, liệu còn chỗ cho sự khác biệt? Khi tất cả đều ủng hộ, liệu có ai được quyền không ủng hộ?
Những lời khẳng định về “niềm tin tuyệt đối” nghe rất mạnh mẽ. Nhưng niềm tin, nếu là thật, thường không cần phải chứng minh bằng những con số tuyệt đối. Bởi trong bất kỳ xã hội nào, sự đa dạng ý kiến mới là điều tự nhiên.
Và khi mỗi lá phiếu được mô tả như một sự khẳng định duy nhất cho một con đường, câu hỏi lớn dần hiện ra: đây là sự lựa chọn tự do, hay là một kịch bản nơi kết quả đã được định hình từ trước?










