Việc Tổng Bí thư rừng đột ngột „quay xe“ từ những báo cáo màu hồng sang lời cảnh báo khủng hoảng kinh tế tại Hội nghị Trung ương 2 không đơn thuần là sự trung thực muộn màng. đây là một chiến dịch „đổ lỗi cho quá khứ“ nhằm dọn sạch dấu vết của các nhóm lợi ích cũ và chuẩn bị cho một cuộc tái cấu trúc quyền lực tàn khốc hơn.
Tại sao một hệ thống vốn luôn ca ngợi „tăng trưởng rực rỡ“ lại bất ngờ thừa nhận sự bế tắc khi xuất khẩu đình trệ và bất động sản đóng băng? Câu trả lời nằm ở thuật „hợp thức hóa sự sụp đổ“. Bằng cách hô hoán „nguy cơ“ vào lúc này, phe nhóm cầm quyền mới đang ngầm khẳng định rằng mọi đổ vỡ sắp tới là di sản của người tiền nhiệm, còn họ chỉ là những „người cứu hộ“ bất đắc dĩ. Tuy nhiên, nghịch lý nằm ở chỗ: Vừa cảnh báo khủng hoảng, họ lại vừa đặt mục tiêu tăng trưởng trên 10%, một con số hoang đường kiểu „chạy marathon khi đang hụt hơi“.
Thực chất, đây là một vở hài kịch đen. Việc đẩy chỉ tiêu lên trời trong khi nền kinh tế đang „giẫy chết“ là cách để tạo ra một ảo ảnh về sức mạnh nhằm giữ chân các nhà đầu tư cuối cùng và ngăn chặn sự tháo chạy của dòng vốn. Lời cảnh báo „Trễ rồi“ của ông Anh Rừng có thể là thông điệp ngầm gửi đến các „chóp bu“ cấp dưới: Cuộc chơi chia chác đã kết thúc, giờ là lúc ai lo thân nấy. Kẻ gây ra cái „nguy“ chính là hệ thống, và giờ đây họ dùng chính cái „nguy“ đó làm cái cớ để siết chặt kỷ luật sắt, biến khủng hoảng thành công cụ để thanh trừng và thâu tóm toàn bộ nguồn lực quốc gia vào một bàn tay duy nhất.










