g chiến thì hô hào toàn dân tộc đổ máu, đổ xương, hy sinh cả thế hệ để “giải phóng”. Còn hôm nay, gánh nợ công thì đổ hết lên vai toàn dân. Năm 2026, chính phủ dự kiến vay gần 970 nghìn tỷ đồng, trả nợ hơn 534 nghìn tỷ đồng. Dân còng lưng đóng thuế VAT, thu nhập cá nhân, phí đường bộ, phí môi trường… để trả lãi và gốc cho những khoản vay “phát triển”.
Lãnh đạo thì chỉ toàn đảng viên cao cấp nắm giữ. Quyền lực tập trung khư khư trong tay Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương – một nhóm nhỏ “toàn đảng”. Tài sản thì “toàn quan”. Những đại án tham nhũng liên tục phơi bày: biệt phủ, siêu xe, đất vàng, công ty con chui. Đại án Trương Mỹ Lan hút hàng chục tỷ USD chỉ từ một ngân hàng. Hàng trăm quan chức và doanh nghiệp thân cận sa lưới.
Kịch tính thay! Ngày xưa hô “toàn quốc kháng chiến” để kêu gọi hy sinh. Ngày nay, kinh tế èo uột, nợ công phình to, lạm phát gặm nhấm đồng lương, lời kêu gọi “toàn dân” lại vang lên: “Cùng gánh vác khó khăn”. Còn ghế quyền lực thì đảng giữ chặt. Tài sản thì chảy về túi quan chức và gia đình họ dưới tên vợ con, người thân.
Châm biếm đến xót xa: xã hội chủ nghĩa Việt Nam hóa ra là “toàn dân gánh nặng, toàn quan hưởng lợi”. Tiền thuế dân không chảy vào trường học, bệnh viện hay hạ tầng cho người nghèo mà bồi đắp nhóm lợi ích “bảo vệ chế độ”.
Sự thật phũ phàng: người dân lao động, công nhân, nông dân, tiểu thương – những người từng “toàn quốc” đứng lên – giờ “toàn dân” trả giá cho quản lý kém, tham nhũng tràn lan và độc quyền quyền lực. Họ chỉ có nghĩa vụ nộp thuế và im lặng, trong khi tầng lớp quan đỏ giàu lên chóng mặt giữa lúc dân nghèo chật vật nhà chật, nợ nần, tương lai mù mịt.
Câu nói ấy không vu khống, mà là lời tóm tắt đắt giá nhất cho nghịch lý kéo dài hàng thập kỷ. Khi nào “toàn dân” mới thực sự hưởng thành quả thay vì chỉ gánh nợ và im thin thít?
https://www.facebook.com/share/p/1CBTzevo4b/










