Giá xăng dầu lại nhảy vọt. Chỉ vài nghìn đồng mỗi lít, nhưng cú sốc ấy lan như lửa cháy lan: tô phở đắt hơn, vé xe tăng, hàng hóa đội giá, doanh nghiệp kêu trời, người lao động siết chặt hầu bao. Kịch tính thay! Mỗi lần giá thế giới biến động, người dân Việt Nam lại phải trả giá đắt nhất bằng chính túi tiền mỏng manh của mình.
Hệ thống an ninh năng lượng được hô hào rầm rộ trên báo chí, nhưng thực tế chỉ là cái vỏ rỗng. Khi giá ổn định thì im thin thít. Khi giá tăng thì cuống cuồng xả quỹ bình ổn, điều chỉnh nhỏ giọt, tìm cách “giảm sốc” tạm bợ. Quỹ bình ổn tồn tại nhưng vận hành thiếu minh bạch, thiếu trách nhiệm. Dự trữ chiến lược có hay không cũng chẳng ai rõ. Chính sách luôn chạy sau thị trường, phản ứng chậm chạp như thể chưa từng trải qua hàng chục đợt tăng giá trước đó.
An ninh năng lượng không phải là lời nói suông mà là khả năng hấp thụ cú sốc, là dự phòng dài hạn, là chiến lược thay vì chữa cháy. Thế nhưng Việt Nam vẫn để người dân và doanh nghiệp gánh toàn bộ hậu quả. Doanh nghiệp co cụm, lao động mất việc hoặc giảm thu nhập, lạm phát lan tỏa. Tất cả chỉ vì vài nghìn đồng xăng dầu.
Không ai đứng ra chịu trách nhiệm giải trình nghiêm túc. Không ai trả lời vì sao công cụ sẵn có lại vô dụng. Hệ thống quản lý năng lượng vẫn lỏng lẻo, để rủi ro toàn cầu dễ dàng biến thành khủng hoảng trong nước. Người dân không cần thêm lời an ủi hay so sánh giá với nước ngoài. Họ cần một chiến lược thực sự, thay vì cứ để giá xăng tăng là cả xã hội phải run lên vì đói nghèo và bất ổn.
Đây không chỉ là vấn đề giá xăng. Đây là minh chứng sống động cho một lỗ hổng an ninh năng lượng nghiêm trọng đang bị phơi bày trước mắt toàn dân.










