Ngày 13/4/2026, Tổng thống Donald Trump tuyên bố rõ ràng sau cuộc đàm phán trực tiếp thất bại tại Islamabad (Pakistan): Iran vẫn “muốn sở hữu vũ khí hạt nhân” và đã bày tỏ ý định đó trong cuộc gặp. 21 giờ thương lượng căng thẳng không đạt thỏa thuận vì Tehran khăng khăng không từ bỏ tham vọng hạt nhân – “điểm cốt lõi” mà Mỹ tuyệt đối không nhượng bộ.
Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi thì than vãn: hai bên từng “rất gần” thỏa thuận, nhưng Mỹ đưa ra “đòi hỏi tối đa, điều kiện thay đổi liên tục và phong tỏa”. Trump đáp trả lạnh lùng: “Họ muốn bom, nhưng Iran sẽ không bao giờ có bom hạt nhân. Tôi đã nói điều này suốt 30 năm.”
Thế giới lại một lần nữa chứng kiến vòng lặp nguy hiểm – Iran vừa giả vờ nhượng bộ vừa lén tái xây dựng chương trình hạt nhân, Trump thì không khoan nhượng, sẵn sàng dùng sức mạnh để ngăn chặn. Cuộc chơi không phải vì hòa bình, mà vì quyền lực và sinh tồn. Iran có thực sự từ bỏ giấc mộng bom hạt nhân hay chỉ chờ thời cơ? Và Trump sẽ dừng lại ở phong tỏa hay đẩy tới bước leo thang nguy hiểm hơn?










