Quyền lực chủ tịch xã phình to dân trở thành kẻ yếu thế.

Chủ tịch xã giờ không còn là “công bộc của dân” nữa. Họ thành ông vua làng: muốn thu đất thì thu, muốn cưỡng chế thì cưỡng chế, muốn tước chứng chỉ luật sư thì tước, muốn “điều chỉnh” quyết định kiểm lâm thì điều chỉnh. Dân khiếu nại? Quy trình “kiên nhẫn” kéo dài. Kiện tụng? Đối diện luật sư công kiêm công an.

Dưới thời Tô Lâm, bức tranh càng rõ nét: Dân thì chờ tiền cứu trợ bão lũ 6-10 tháng, chờ bồi thường oan sai 7 năm.Thương nghiệp thì bị thuế Mỹ 195% đập vào mặt, tiểu thương gỗ tan nát, doanh nghiệp nhỏ chết dần. Trí thức thì im lặng hoặc tự kiểm duyệt, vì nói thật dễ mất việc, mất bằng, mất “quyền lợi”. Càng hô hào “dân giàu, nước mạnh”, dân càng nghèo, quyền lực địa phương càng phình to. Chủ tịch xã thành chúa tể, cán bộ thành “người nhà” bảo vệ lẫn nhau, còn người dân chỉ biết cắn răng chịu đựng hoặc lặn lội khiếu nại khắp nơi.

Đây không phải chuyện cá biệt. Đây là hệ thống nơi quyền lực không bị ràng buộc, trách nhiệm cá nhân mờ nhạt, và “ổn định” được đặt lên trên công lý. Dân khổ vì bị bóc lột, thương nghiệp khổ vì thiếu môi trường minh bạch, trí thức khổ vì không dám thở dài. Dưới thời Tô, quyền lực địa phương càng mạnh, người dân càng nhỏ bé.

https://www.facebook.com/share/r/1DW3sAooxZ/