Trong cơn sốt quyền lực kịch tính, Tô Lâm đã “sáp nhập” hai chức vụ Chủ tịch nước và Tổng bí thư chỉ trong chớp mắt, y chang kịch bản Tập Cận Bình dựng nên ở Trung Quốc hơn mười năm trước. Thế mà chỉ vỏn vẹn một tuần sau, ông ta đã hối hả đáp chuyến bay khẩn sang Bắc Kinh.
Phải chăng để xin “lệnh trời” từ Xi Jinping? Hay để báo cáo thành tích “nhất thể hóa” và xin thêm chỉ thị mới? Châm biếm thay, “độc lập tự chủ” giờ chỉ còn là trò đùa cay đắng. Hà Nội không còn tự quyết, Tô Tổng đã tự nguyện trở thành phiên bản Việt Nam của ông Tập – con rối ngoan ngoãn trong bàn cờ lớn. Việt Nam đang trượt sâu vào quỹ đạo Bắc Kinh, chủ quyền bị bán dần từng centimet. Dân tộc đang chứng kiến bi kịch: quyền lực cao nhất không còn thuộc về dân mà thuộc về “anh cả” phương Bắc!
Những thay đổi lớn thường được giải thích bằng những mỹ từ như “ổn định”, “hiệu quả”, “định hướng lâu dài”. Nhưng khi mọi quyền lực dồn vào một cá nhân, thì ranh giới giữa hiệu quả và kiểm soát trở nên mong manh. Người dân có thể không thấy ngay hệ quả, nhưng lịch sử đã nhiều lần cho thấy: quyền lực càng tập trung, rủi ro càng lớn. Sự thật không dễ nói thẳng: những bước đi nhanh chóng đôi khi không phải để tiến xa, mà để kịp theo một quỹ đạo đã định. Và khi mọi thứ diễn ra quá trơn tru, quá giống nhau, thì điều đáng lo không phải là thay đổi, mà là sự thiếu khác biệt.










