Khi Phú Thọ phê duyệt chuyển đổi gần 600 ha đất rừng cho các dự án mang tên “sinh thái”, câu chuyện lập tức vượt khỏi phạm vi quy hoạch. Trên giấy, đó là phát triển đô thị, là thu hút đầu tư, là những con số nghìn tỷ đầy hấp dẫn. Nhưng ngoài thực địa, điều đầu tiên biến mất lại chính là thứ được gọi là “sinh thái”.
Châm biếm ở chỗ, trong khi những vi phạm nhỏ lẻ liên quan đến cây cối thường bị xử lý rất nghiêm, thì các quyết định quy mô lớn lại mang dáng vẻ hợp pháp, trơn tru. Một bên là những gốc cây bị kiểm tra từng chi tiết, bên kia là hàng trăm hecta rừng được “chuyển đổi” bằng vài chữ ký. Sự đối lập ấy khiến người ta không khỏi đặt câu hỏi về cách hiểu và áp dụng khái niệm bảo vệ môi trường. Rừng không chỉ là đất—đó là hệ sinh thái, là khả năng giữ nước, là lớp đệm tự nhiên trước thiên tai. Khi thay thế bằng bê tông và hạ tầng, lợi ích kinh tế có thể thấy ngay, nhưng chi phí môi trường lại âm thầm tích lũy. Và điều trớ trêu là chi phí ấy hiếm khi được tính vào giá bán của những khu “nghỉ dưỡng sinh thái”.
Cuối cùng, vấn đề không chỉ là một dự án, mà là cách phát triển được lựa chọn. Nếu “sinh thái” chỉ còn là một nhãn dán, thì câu hỏi lớn nhất không phải là bao nhiêu hecta đã mất, mà là còn bao nhiêu giới hạn chưa bị vượt qua.










