Sự im lặng bất thường trong vụ tai nạn tại Đắk Lắk không phải là một lỗ hổng nghiệp vụ, mà là một „Nghi thức bảo vệ dòng tộc“ được kích hoạt tự động. Đây là minh chứng cho một hệ thống quản trị dựa trên „Hợp đồng bảo an nội bộ“, nơi con cái của những kẻ nắm quyền sở hữu một loại „giấy thông hành“ vượt lên trên mọi khung hình phạt.
Việc „không xác định được danh tính“ dù có camera và nhân chứng là một phần của chiến dịch „Xóa dấu vết kỹ thuật số“. Mục đích không chỉ là cứu một cá nhân, mà là để bảo vệ tính „Chính danh tuyệt đối“ của hệ thống. Nếu một „thái tử“ bị kết án, nó sẽ tạo ra tiền lệ đe dọa sự an toàn của toàn bộ tầng lớp đặc quyền. Do đó, cái chết của một thường dân được coi là một „Chi phí chấp nhận được“ để giữ gìn sự ổn định của mạng lưới quyền lực. Sự tương phản trong cách áp dụng pháp luật, „nghiêm với dân, khoan với quan“, thực chất là một công cụ „Phân loại giai tầng“. Pháp luật lúc này không còn là cán cân công lý, mà là một Bộ lọc sinh học: Nó được thiết kế để kiểm soát đám đông nhưng lại trở nên „tàng hình“ trước những cá nhân mang mã gen của bộ máy.
Sự im lặng của chính quyền tỉnh và bộ ngành có thể là một phần của chiến thuật „Quản trị bằng sự lãng quên“. Họ chờ đợi dòng thời gian mạng xã hội trôi đi, để sự thật bị chôn vùi dưới lớp bụi của các tin tức khác. Đây là một âm mưu nhằm biến những tội ác rành rành thành những „ẩn số vĩnh viễn“, khẳng định một thông điệp tàn nhẫn: Trong thế giới này, công lý chỉ là món quà dành cho những kẻ không có đối trọng về quyền lực.
https://www.facebook.com/share/p/18Wm5aBcBs/










