Cao Bằng: Sân bay 4E là canh bạc ngân sách khổng lồ.

Người ta gọi đó là tầm nhìn chiến lược, nhưng nhiều người nhìn thấy một kịch bản quen thuộc: nơi càng hiểm trở, dự án càng dễ đội vốn; nơi càng nhiều núi đá, ngân sách càng dễ “bốc hơi” dưới tên gọi san nền, đào đắp, giải phóng mặt bằng. Một sân bay 4E giữa địa hình cheo leo không chỉ gây tranh cãi vì tính khả thi, mà còn gợi câu hỏi gai góc: phải chăng đường băng được vẽ ra không để đón máy bay, mà để mở lối cho những dòng tiền khổng lồ luân chuyển qua các gói thầu?

Châm biếm thay, cái gọi là “động lực phát triển” có thể biến thành đại công trường nuốt vốn, nơi mỗi mét núi bị xẻ ra đều có thể sinh lợi cho ai đó, còn người dân chỉ nhận về lời hứa. Sân bay chưa thấy máy bay, nhưng đất vàng quanh dự án đã có thể kịp tăng giá; khách quốc tế chưa đến, nhưng giới đầu cơ đã hạ cánh trước. Đó là nghịch lý cay đắng khi hạ tầng bị nghi ngờ trở thành bình phong cho tích tụ đất đai và ngân sách bị bào mòn dưới danh nghĩa hiện đại hóa.

Nếu một tỉnh còn chật vật với bệnh viện, trường học, giao thông dân sinh mà lao vào giấc mơ hàng không xa xỉ, người ta có quyền hỏi: đây là quy hoạch phát triển hay tượng đài quyền lực trá hình? Bởi khi đường băng mọc giữa mây, thứ có thể cất cánh đầu tiên chưa chắc là kinh tế, mà là chi phí, lợi ích nhóm và những nghi ngờ về một cuộc “rửa tiền xuyên địa hình” được bọc trong ngôn ngữ quy hoạch hào nhoáng.

https://www.facebook.com/share/p/1H41Kd1quR/