Công an Hưng Yên gỡ bài: “Yêu nước phải yêu Đảng” là một ngụy biện chính trị cũ kỹ.

Có những bài viết bị gỡ không phải vì sai chính tả, mà vì sai ngay từ nền móng tư duy. Khi Công an tỉnh Hưng Yên lặng lẽ xóa bài quy kết quan điểm “yêu nước nhưng không yêu Đảng” là “dốt nát”, dư luận lập tức đặt câu hỏi: ai mới đang ngụy biện? 

Nếu lòng yêu nước bị buộc phải đi kèm lòng trung thành với một đảng phái, thì hóa ra hàng nghìn năm lịch sử chống ngoại xâm trước khi Đảng ra đời là… vô nghĩa? Lập luận đồng nhất Đảng với Tổ quốc bộc lộ thứ logic nhập nhằng quen thuộc: biến phản biện thành phản quốc, biến bất đồng thành thù địch. Nhưng mạng xã hội đã khiến màn độc thoại tuyên truyền không còn dễ áp đặt. Khi người dân nhắc lời Võ Văn Kiệt — “Tổ quốc không của riêng một đảng phái nào” — đó không chỉ là phản bác, mà là một nhát dao cắt vào độc quyền định nghĩa yêu nước. 

Việc âm thầm gỡ bài càng khiến dư luận thấy rõ sự lúng túng: nếu chân lý vững chắc, sao phải rút xuống trong im lặng? Trớ trêu hơn, giữa lúc bài viết bị phản ứng dữ dội, lại xuất hiện đề xuất hình sự hóa “tuyên truyền chống Đảng”, như thể khi lý lẽ yếu đi thì quyền lực phải lên tiếng. Nhưng lịch sử luôn châm biếm những nỗ lực biến một đảng thành tổ quốc. Yêu nước là quyền tự nhiên của dân tộc, không phải giấy chứng nhận do bất kỳ tổ chức nào cấp phát. 

https://www.facebook.com/share/p/1EHLqY5Bns/