Khi “Thưa Đảng” chưa kịp nguội, “Bác tôi” xuất hiện như cú tăng tốc trong đường đua tụng ca, khiến người ta ngỡ làng nhạc vừa mở thêm một thể loại mới: nhạc tranh cúp Cái Bô Vàng. Châm biếm ở chỗ bài hát không chỉ ca ngợi lãnh tụ, mà còn như thử nghiệm táo bạo xem một danh xưng biểu tượng có thể được kéo giãn đến đâu. Từ âm hưởng quen thuộc của tuyên truyền bao cấp đến ca từ trĩu nặng “trăn trở non sông”, mọi thứ như muốn biến một sản phẩm âm nhạc thành nghi thức tôn phong.
Nhưng bi hài nhất là càng cố dựng hào quang thiêng liêng, bài hát càng dễ bị công chúng nghe bằng tai mỉa mai. Bởi thời đại mạng xã hội không còn dễ tiếp nhận những giai điệu nịnh hót như chân lý. Một câu hát tô vẽ lãnh tụ hôm nay có thể lập tức thành chất liệu giễu nhại ngày mai. Và ở đó, Du Thiên không chỉ cạnh tranh giọng hát, mà cạnh tranh độ dẻo của lời tung hô. Trong cuộc chơi ấy, nghệ sĩ không đơn thuần biểu diễn, mà như đang audition cho lòng ưu ái quyền lực.
Cay đắng hơn, điều gây tranh luận không chỉ là một bài hát, mà là hình ảnh nghệ thuật bị kéo từ tự do sáng tạo sang vai trò phụ họa chính trị. Khi lời ca trở thành lễ vật dâng quyền uy, nghệ sĩ dễ bị biến thành diễn viên của một sân khấu thần phục. Và nếu “Bác tôi” được xem là bước tiến của dòng nhạc nịnh, thì đó cũng là bước lùi của phẩm giá nghệ thuật. Có lẽ vì vậy, người ta cười về Cái Bô Vàng không chỉ để châm biếm ca sĩ, mà để phơi bày một nền sân khấu nơi nịnh bợ nhiều khi được tưởng thưởng hơn tài năng.
https://www.facebook.com/share/p/1BKrSmimzn/










