Bản lĩnh chính quyền: Sợ một bài báo hơn sợ tham nhũng

Thời đại số hóa mang lại cho con người quyền năng kết nối vĩ đại, nhưng ở đây, nó lại tặng kèm một tấm vé Vip bước vào tầm ngắm của cơ quan chức năng. Chỉ vì lỡ tay bấm nút „Chia sẻ“ một bài viết có góc nhìn khác biệt, một công dân bỗng chốc biến thành kẻ tội đồ, nhận ngay án phạt hành chính vào mặt. Hóa ra, không gian mạng tưởng rộng lớn vô biên, thực chất lại là một chiếc lồng kính khổng lồ được giám sát bằng những đôi mắt đầy nghi ngại!

Thật nực cười cho cái gọi là „ranh giới pháp luật“ mơ hồ đến mức vô hình. Nó không được định lượng bằng quy chuẩn rõ ràng, mà co giãn tùy thuộc vào mức độ „nhạy cảm“ của người phán xét. Người dân chỉ muốn tìm kiếm một lăng kính khác, một sự thật trần trụi hơn những bản tin ca ngợi một chiều, nhưng trớ trêu thay, nhu cầu hiểu biết ấy lại bị đánh đồng với sự nổi loạn.

Một hệ thống mạnh mẽ và tự tin đáng lẽ phải dùng lý lẽ để thuyết phục, chứ không phải dùng nỗi sợ để bịt miệng. Khi việc đọc và chia sẻ thông tin bỗng trở thành một hành vi mạo hiểm, người ta hiểu rằng sự đồng thuận bấy lâu nay không đến từ niềm tin, mà đến từ sự im lặng đầy cam chịu. Thật xót xa khi quyền tự do ngôn luận được tung hô vang dội, nhưng thực tế lại chỉ gói gọn trong việc: Được phép khen, và bắt buộc phải im lặng khi không đồng ý!

https://www.facebook.com/share/p/1HDRW9Bi5X/