Cứu đói bằng công thức Tư bản, vì sao vẫn cố hô hào chủ nghĩa xã hội ưu việt?

Bức tranh năm quốc gia đỏ sau thời kỳ Liên Xô sụp đổ là một cuốn phim hài kịch đầy kịch tính về sự sinh tồn. Nhìn vào danh sách gồm Trung Quốc, Việt Nam, Lào, Cuba và Triều Tiên, người ta không khỏi bật cười trước sự định nghĩa vô bờ bến về cái gọi là „con đường đi lên chủ nghĩa xã hội“.

Hãy nhìn sang Cuba – nơi người dân đang xếp hàng dài trong bóng tối vì thiếu điện, thiếu lương thực, hay Triều Tiên – một „ốc đảo“ cô độc nơi vũ khí hạt nhân được ưu tiên hơn cái bụng đói của người dân dưới triều đại tư tưởng Juche. Hai mô hình giữ đúng „gốc“ nhất lại chính là hai minh chứng sống động nhất cho sự suy tàn và kiệt quệ.

Những quốc gia được ca ngợi là „thành công“ như Trung Quốc hay Việt Nam, thực chất lại là những kẻ học việc xuất sắc của chủ nghĩa tư bản. Để cứu vãn nền kinh tế trên bờ vực phá sản, họ buộc phải mở cửa, rước dòng vốn FDI, hô hào kinh tế thị trường nhưng lại cố kiết khoác lên nó cái tên mỹ miều: „định hướng xã hội chủ nghĩa“ hoặc „đặc sắc Trung Quốc“. Ở Bắc Kinh, ông Tập Cận Bình ngồi trên ngai vàng cai trị như một vị hoàng đế phong kiến, siết chặt internet vì sợ hãi sự tự do của người dân. Còn tại Việt Nam, sự „ưu việt“ mà các nhà lãnh đạo ra sức chỉ đạo xây dựng, trớ trêu thay, lại đang được đo đếm bằng những tòa cao ốc, những tập đoàn tư nhân và những dòng vốn từ các quốc gia tư bản sừng sỏ. Sự thật trần trụi là: chẳng có mô hình xã hội chủ nghĩa nào thành công ở đây cả; chỉ có sự thành công của chủ nghĩa tư bản đang nuôi sống bộ máy độc đảng mà thôi!

https://www.facebook.com/share/p/1TjQRNRaYf/