Mạng xã hội ở Việt Nam trong những ngày qua đã bùng lên một làn sóng phẫn nộ và phản kháng dữ dội, khi Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN) – là cơ quan truyền thông chiến lược của quốc gia sử dụng ngôn từ thiếu văn hóa coi thường công chúng.
Sự việc bắt nguồn từ thông tin được đăng tải trên trang mạng xã hội chính thức của TTXVN khẳng định rằng: những lời “ong ve” không làm ảnh hưởng đến việc thực thi chính sách, đối với các quyết sách vĩ mô.
Đây được đánh giá như một cách để gạt bỏ các ý kiến phản biện của dân chúng đối với các chính sách của Đảng và Nhà nước ở Việt Nam. Điều đáng nói, là cách thức sử dụng ngôn từ mang tính trịch thượng, coi thường dân chúng từ truyền thông nhà nước.
Theo giới quan sát, thông điệp mang tính “hạ nhục” này không phải là một lỗi biên tập vô tình, mà nó phản ánh một tư duy quản trị quyền lực hết sức đáng lo ngại.
Điều đáng chú ý, là điều đã và đang và tạo nên một cú sốc lớn cho dư luận như vừa kể chính là nguồn gốc xuất xứ của thuật ngữ đầy tính miệt thị này.
Theo báo Lao Động ngày 12/11/2023, trong bài viết với tiêu đề “Để không còn những ‘tiếng ong ve’ về cảnh sát giao thông”, của tác giả Hoàng Văn Minh cho biết: “tiếng ong ve“ thực chất là chữ dùng của chính Đại tướng Tô Lâm thời ông còn đương nhiệm chức vụ Bộ trưởng Bộ Công an.
Theo đó, “trong bối cảnh đề xuất các biện pháp để giám sát lực lượng CSGT thực thi công vụ, ông Tô Lâm đã dùng khái niệm này để chỉ những lời ra tiếng vào, những lối chê bai, châm chọc của người đời đối với các hành vi tiêu cực, nhũng nhiễu của lực lượng cảnh sát giao thông”.
Tuy nhiên, việc TTXVN – một hãng thông tấn quốc gia tự ý nâng tầm một thuật ngữ mang tính “phòng thủ” cho ngành Công An từ ông Tô Lâm thành một nguyên lý truyền thông để áp đặt lên toàn bộ các phản biện chính sách của người dân đã cho thấy một sự kế thừa tư duy kiểm soát “vô trách nhiệm và đầy quan liêu”.
Sự kiện này đã vấp phải một phản ứng trực diện từ mạng xã hội, tiêu biểu là lời bình luận “đanh thép” của nhà báo Hồ Thu Hồng – Hồng Beo, cựu Tổng Biên tập báo Thể thao Thành phố Hồ Chí Minh khi thẳng thắn gọi “cách hành văn này là của quân mất dạy”.
Vẫn theo nhà báo Hồng Beo, những người đang cất tiếng phản biện, hay oán thán về chính sách có thể đáng tuổi ông bà, cha mẹ của những kẻ đang nắm quyền và những người viết báo, do đó việc gọi họ là “lũ ong ve” là một hành vi vô đạo đức.
Theo giới quan sát chính trị nhận định, bất kể loại chính sách nào, đều phải có xuất phát điểm tối cao là phục vụ cho lợi ích của nhân dân là điều quan trọng nhất.
Khi quần chúng nhân dân chưa thỏa mãn, nghĩa là chính sách ấy vẫn có điểm chưa sâu sát, hay chưa bao quát thì một nhà nước “của dân, do dân và vì dân” cần phải biết lắng nghe và điều chỉnh trước những tiếng nói phản biện đó.
Hay nói như ông Hồ Chí Minh năm 1946 từng khẳng định rằng, “Dân là chủ thì Chính phủ là đầy tớ. Làm việc ngày nay không phải là để thăng quan, phát tài. Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ.”.
Theo giới quan sát chính trị, từ sự cố truyền thông này cũng cho thấy một lỗ hổng lớn trong tư duy quản trị, và đạo đức của bộ máy lãnh đạo thượng tầng của Việt Nam khi bước vào kỷ nguyên mới.
Khi các cơ quan truyền thông nhà nước với tư duy kiêu ngạo, và chọn quyền lực làm giải pháp phòng thủ bằng cách xúc phạm và coi thường công chúng, và coi lòng dân chỉ là những tạp âm không đáng bận tâm?
Tác động của việc “quy chụp, miệt thị” người dân là “tiếng ong ve” sẽ như vừa kể chỉ càng khoét sâu thêm sự rạn nứt niềm tin giữa công chúng và bộ máy nhà nước.
Để từ đó sẽ càng đẩy người dân vào xu hướng bất hợp tác và chống đối chính quyền nhà nước ngày một gay gắt hơn.
Trà My – Thoibao.de










