Một “cú đấm 1 tỷ USD” nghe như trailer phim chính trị hạng B, nhưng lại được đóng mác “hồ sơ liên bang” cho thêm phần rợn tóc gáy. Một John Doe – danh tính mờ như sương sớm – bỗng hóa người hùng pháp lý, kéo thẳng Tô Lâm và dàn an ninh vào vòng kiện tụng tại Washington D.C., như thể chỉ cần gõ vài dòng là cả Ba Đình phải run tay ký biên bản tự thú.
Kịch bản được nêm đủ gia vị: tra tấn ở TP.HCM, đặc vụ Mỹ “hai mang”, và cao trào là cái tên IRGC – “bóng ma” Iran được lôi ra như bùa chú tối thượng. Chỉ cần ghép đúng vài mảnh, Việt Nam lập tức bị đẩy lên ngưỡng “bảo trợ khủng bố”, rồi trừng phạt tài chính ào xuống như mưa đá. Nghe cứ như thế giới vận hành bằng status Facebook và thuyết âm mưu có dấu đỏ.
Còn “Lầu Năm Góc bật đèn xanh” thì càng đẹp bài: vừa chia rẽ nội bộ trước Đại hội XIV, vừa kích hoạt Magnitsky để đóng băng tài sản – kiểu “gậy ông đập lưng ông” phiên bản quốc tế. Nhưng đời không phải sân khấu cho ai muốn diễn gì cũng được. Miễn trừ quốc gia vẫn là chiếc áo giáp dày, và ngoại giao không chơi theo luật giật tít.
Thế nên thứ đáng sợ nhất không nằm ở 1 tỷ USD hay IRGC, mà ở việc người ta bán một cơn hoảng loạn như bán niềm tin: trộn chút pháp lý, rắc ít địa chính trị, rồi bắt cả xã hội ngửa cổ nuốt “chấn động”. Và nếu đây là “tiền lệ chưa từng có”, thì cũng là tiền lệ của thời đại: tin đồn mặc áo luật, còn sự thật phải xếp hàng chờ kiểm chứng.
Chân dung lãnh đạo









