Việc „Bác“, biểu tượng của đỉnh cao quyền lực, ngầm đồng thuận để Trung Quốc duy trì lệnh cấm đánh bắt cá phi lý trên chính vùng biển chủ quyền của mình không đơn thuần là một thất bại ngoại giao. Đây là một thỏa thuận sinh tồn mang tính sống còn của hệ thống. Trong thế giới của thuyết âm mưu, Biển Đông không còn là lãnh thổ cần bảo vệ, mà đã trở thành một „khoản thanh toán“ định kỳ để đổi lấy sự bảo trợ chính trị từ Bắc Kinh.

Tại sao „bò đỏ“, đội ngũ vốn dĩ cực đoan và hung hãn nhất trong việc „bảo vệ chủ quyền“ trên mạng, lại đột ngột nhận lệnh im lặng? Thuyết âm mưu chỉ ra rằng đây là chiến dịch „Tổng tẩy não và Giải giáp lòng dân“. Chính quyền hiểu rằng nếu để ngọn lửa dân tộc cháy quá cao, nó có thể thiêu rụi cả những thỏa hiệp ngầm mà họ đã ký kết sau bức màn nhung. Việc cấm những kẻ „vỗ ngực yêu nước“ lên tiếng là cách để dập tắt mọi nguy cơ bùng phát thành một cuộc cách mạng đường phố, nơi người dân có thể quay sang hỏi tội kẻ đã „bán đứng“ ngư dân.
Sự hèn hạ nằm ở chỗ: Hệ thống đang dùng chính quyền lực trị dân để dọn đường cho ngoại bang xâm lấn. Ngư dân, những „cột mốc sống“, bị bỏ mặc giữa sóng dữ và tàu hải cảnh, trong khi ở đất liền, mọi tiếng nói phản kháng bị bóp nghẹt ngay từ trong trứng nước. Đây là kịch bản „Nội công ngoại kích“: Bên ngoài Trung Quốc siết chặt vòng vây, bên trong chính quyền siết chặt miệng dân.
Khi lệnh cấm đánh cá trở thành một „truyền thống“ được chấp nhận, và sự im lặng của đám đông được duy trì bằng bạo lực hành chính, chủ quyền đã chính thức bị biến thành món hàng mặc cả. „Bác“ và bộ máy không bảo vệ biển, họ đang bảo vệ một hệ sinh thái quyền lực cộng sinh với láng giềng, nơi máu của ngư dân và sự tủi nhục của dân tộc là cái giá phải trả để giữ cho bức màn sắt của chế độ không bị lung lay trước áp lực từ phương Bắc.










