Lê Minh Hưng nối gót Phạm Minh Chính: Chính phủ Việt Nam chính thức bước vào kỷ nguyên “phi chính phủ”.

Chỉ trong 5 năm, hai đời Thủ tướng đều xuất thân từ ghế Trưởng Ban Tổ chức Trung ương: trước là Phạm Minh Chính, nay là Lê Minh Hưng. Thông lệ lâu năm – quy hoạch Thủ tướng từ Phó Thủ tướng để am hiểu guồng máy hành chính – đã bị phá bỏ hoàn toàn.

Thủ tướng giờ không còn là người điều hành Chính phủ thực thụ, mà chỉ là “người phát ngôn” cho sướng miệng. Quyền lực thực sự nằm gọn trong tay Tổng Bí thư Tô Lâm – người nắm trọn Đảng, Nhà nước, quân đội, công an. Các ông Thủ tướng hô hào mục tiêu tăng trưởng GDP hơn 10%/năm, vẽ vời đủ thứ chiến lược, nhưng thực quyền thì “nhờ bác Tổng” hết. Những vị Thủ tướng “phi chính phủ” chẳng am hiểu kinh tế, quản trị nhà nước, lại vênh váo đặt chỉ tiêu tăng trưởng cao ngất ngưởng. Doanh nghiệp khốn khổ vì chính sách bất nhất, dân chịu lạm phát, nợ công, nhưng trên giấy tờ thì “tăng trưởng thần tốc”. Đây không còn là chính phủ vận hành, mà là sân khấu kịch nơi ai cũng biết kịch bản do “bác Tổng” viết sẵn.

Khi Thủ tướng chỉ biết hô khẩu hiệu, còn thực quyền tập trung tuyệt đối vào một người, liệu nền kinh tế Việt Nam có đang bước vào thời kỳ “mê sảng tập thể”? Hay chỉ là vở kịch “nhất thể hóa” được dàn dựng hoàn hảo?

https://www.facebook.com/share/p/18LbW4KXKz/