Chuyến thăm Bắc Kinh của Vladimir Putin không đơn thuần là một cuộc ngoại giao thông thường, mà chính là phát súng chí mạng bức tử ảo tưởng về cái gọi là „tình đồng chí nồng ấm“ giữa Moscow và Hà Nội. Khi Putin đứng bên cạnh Tập Cận Bình, công khai lên tiếng ủng hộ lập trường của Trung Quốc về Biển Đông, đồng nghĩa với việc thừa nhận yêu sách đường lưỡi bò phi pháp chiếm trọn Hoàng Sa và Trường Sa, một sự thật trần trụi đã phơi bày: Tình hữu nghị Việt – Nga bấy lâu nay thực chất chỉ là một vở kịch nằm trên chót lưỡi đầu môi.

Đằng sau cái bắt tay Nga – Trung này chỉ ra một kế hoạch phân chia lại bàn cờ địa chính trị toàn cầu đầy tàn nhẫn, nơi Việt Nam chỉ là một quân tốt thí bị gạt ra ngoài lề.
Trong trò chơi sinh tử của các siêu cường, lợi ích cốt lõi của một đế chế luôn đè bẹp những lời thề thốt ngoại giao với các quốc gia nhỏ hơn.
Putin cần Bắc Kinh làm phao cứu sinh kinh tế và quân sự chống lại phương Tây. Cái giá phải trả cho chiếc phao ấy chính là chủ quyền Biển Đông của Việt Nam. Moscow sẵn sàng đem máu và mồ hôi của ngư dân Việt ra làm quà cáp, đổi lấy sự trung thành của Tập Cận Bình.
Trong khi đó tại Ba Đình, những cái ôm thắm thiết, những ly rượu vang và những lời chúc tụng giữa Tô Lâm và Putin trước đây bỗng chốc trở thành một trò hề cay đắng. Lãnh đạo Việt Nam cứ ngỡ Nga sẽ là chỗ dựa an ninh vững chắc để cân bằng quyền lực, nhưng thực tế, họ đã bị đồng minh lâu năm „đâm sau lưng“ mà không kịp trở tay.
Canh bạc ngoại giao cây tre đã hoàn toàn phá sản khi các ông lớn quyết định ngửa bài: Khi Trung Quốc muốn nuốt trọn Biển Đông, Nga sẵn sàng đưa dao, còn „tình đồng chí“ chỉ là thứ trang sức rẻ tiền dùng để mị dân.
Le Anh










