Sự bất bình trong dư luận xã hội ở Việt Nam đang ngày càng dâng cao trước những chính sách đãi ngộ quá mức trong ngành Công an, từ trung ương đến các địa phương đang thụ hưởng. Từ việc liên tục tăng lương, nâng phụ cấp đặc biệt cho đến việc ưu tiên các dự án nhà ở xã hội nằm ngay tại những khu đất vàng đắt giá.
Không dừng lại ở đó, mới nhất, các khoản tiền trợ cấp và chế độ đặc thù khám chữa bệnh còn được kéo dài ngay cả khi sĩ quan đã về hưu, đã tạo ra một gánh nặng ngân sách lâu dài đè nặng lên nguồn thu từ tiền thuế của người dân.
Trong khi đó, trên mạng xã hội có nhiều đánh giá cho rằng: Việt Nam bỏ đói y tế và giáo dục để dồn tiền cho Quân Đội và Công An. Cụ thể, trong năm 2024 con số Ngân sách cho Công an 113.000 tỷ, Quốc phòng 207.000 tỷ, nhưng Ngân sách cho Y tế và Giáo dục chỉ là 5.700 tỷ, 2,900 tỷ đồng (không kể chi phí Ngân sách trả lương).
Việc phân bổ ngân sách cho các lĩnh vực thiết yếu và trực tiếp phục vụ an sinh xã hội của toàn xã hội như vừa kể đã dấy lên những nghi vấn sâu sắc về sự ưu tiên quá mức của bộ máy quản lý.
Đáng chú ý, đi đôi với nguồn lực tài chính khổng lồ cho Bộ Công An là hàng loạt các quyền lực mở rộng chưa từng có, từ khâu điều tra, cưỡng chế, xử lý vi phạm hành chính cho đến hệ thống kiểm soát an ninh toàn diện.
Dù được lý giải là nhằm nâng cao hiệu quả bảo vệ trật tự, nhưng việc tập trung quá nhiều quyền hạn cùng các nguồn lực khác đang đặt ra câu hỏi nhức nhối về cơ hội so với các ngành khác trong nền kinh tế.
Sự chênh lệch quá lớn và bất bình đẳng này này đang thách thức nguyên tắc cốt lõi của nhà nước pháp quyền, “khi quyền lực càng lớn thì trách nhiệm giải trình càng phải cao”.
Đã đến lúc những “đặc quyền” của cán bộ ngành Công An cần được xử lý một cách khách quan, đặt lợi ích của toàn dân lên trên hết để chấm dứt sự mất cân đối nghiêm trọng trong cơ cấu ngân sách quốc gia.
Hồng Lĩnh – Thoibao.de










