Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Đức năm 2017 – một vết nhơ ngoại giao nhục nhã – tuần này lại một lần nữa bị phơi bày dưới ánh sáng công lý tại Nghị viện Châu Âu. Thật nực cười cho luận điệu „tự nguyện đầu thú“ mà Hà Nội trơ trẽn rêu rao, khi Berlin đã thẳng thừng kết tội đây là hành vi xâm phạm chủ quyền trắng trợn. Sự kiện này là minh chứng đỉnh cao cho thấy chế độ độc tài sẵn sàng giẫm đạp lên luật pháp quốc tế để giải quyết những thù hằn đấu đá phe phái bên trong nội bộ.
Sự thật trần trụi là gì? Dưới bàn tay thao túng của bộ máy công an trị, khoảng cách địa lý không còn là tấm khiên an toàn. Khi một người tị nạn có thể bỗng dưng „bốc hơi“ ngay giữa thủ đô nước Đức, niềm tin vào cơ chế bảo hộ toàn cầu đã sụp đổ hoàn toàn.
Sự hung hăng này không chỉ khiến quốc gia gánh chịu sự ê chề, kỳ thị, mà còn reo rắc nỗi ám ảnh sợ hãi lên hàng triệu kiều bào hải ngoại. Đã đến lúc cộng đồng quốc tế phải tỉnh mộng, áp đặt những chế tài nghiêm khắc nhất để chặt đứt chiếc vòi bạch tuộc xuyên quốc gia này, trả lại sự an toàn tối thiểu cho những người dám rời bỏ quê hương để tìm tự do.










