Ngày 2/9, đường phố Việt Nam rợp cờ, các chương trình kỷ niệm diễn ra tưng bừng. Nhưng cách đó hàng trăm cây số ngoài Biển Đông, một câu chuyện hoàn toàn khác đang được hình thành. Reuters cho biết Trung Quốc đã hoàn tất giai đoạn đầu xây dựng tại Đá Hải Sâm, với hình ảnh vệ tinh cho thấy một thực thể nhân tạo dài gần 6 km cùng nhiều hạ tầng đáng chú ý.
Cái đáng nói nằm ở sự tương phản: trên đất liền là không khí lễ hội, còn ngoài biển là những công trình bê tông, cảng và các cấu trúc có thể phục vụ mục đích chiến lược. AMTI trước đó ước tính phần đất bồi đắp tại đây khoảng 6,02 km², quy mô đủ khiến Hải Sâm có khả năng trở thành một trong những tiền đồn lớn nhất của Trung Quốc tại Biển Đông.
Việt Nam đã lên tiếng phản đối và yêu cầu chấm dứt các hoạt động xây dựng mà Hà Nội cho là bất hợp pháp. Câu hỏi vì thế không phải là có nên mừng Quốc khánh hay không, mà là giữa tiếng nhạc, cờ hoa và những lời chúc tụng, liệu người ta có đang nhìn đủ xa ra biển? Bởi chủ quyền không được củng cố bằng khẩu hiệu; nó còn nằm ở khả năng theo dõi, phản ứng và bảo vệ lợi ích quốc gia trước những thay đổi từng ngày trên thực địa.










