Lời than phiền “trên thông, dưới tắc” của Bộ trưởng Phan Văn Giang bỗng chốc trở thành một vở hài kịch kinh điển của nền hành chính nước nhà. Cấp trên luôn tự hào mình sáng suốt, đổ vấy mọi tội lỗi chậm trễ cho cấp dưới “nhút nhát, lười biếng”.
Thế nhưng, sự thật trần trụi là chính ma trận văn bản chồng chéo do cấp trên đẻ ra mới là thứ bóp nghẹt mọi nỗ lực thực thi. Nghị định chờ thông tư, thông tư ngóng hướng dẫn, hướng dẫn lại phải xin ý kiến—một quy trình rùa bò khép kín biến người dân và doanh nghiệp thành những con tin dài cổ.
Hóa ra, “trên thông” chỉ là thông trên giấy, thông trong phòng máy lạnh với những khẩu hiệu vĩ mô xa rời thực tế. Cấp dưới không dám làm vì quy định mập mờ, làm đúng văn bản này thì ăn đòn bởi luật khác, sơ sẩy là dính vòng lao lý. Khi chính sách được xây dựng bằng tư duy „quản không được thì cấm“, thì cái sự “tắc” ở dưới chính là hậu quả tất yếu từ cái sự “vẽ quy trình” ở trên. Đừng dùng cấp dưới làm tấm bình phong đổ lỗi cho sự bất cập của một hệ thống hành chính rườm rà, hành dân là chính!










