Dư luận trên mạng xã hội đang đặt nhiều câu hỏi quanh vụ tai nạn khiến một nữ sinh tử vong, trong đó có thông tin cho rằng ông Nguyễn Sĩ Cương liên quan đến vụ việc. Nhưng “dân mạng đồn” không phải là bằng chứng, và một cáo buộc nghiêm trọng không thể biến thành sự thật chỉ bằng hàng nghìn lượt chia sẻ. Điều công chúng có quyền đòi hỏi lại rất rõ ràng: nếu vụ việc đã xảy ra, quá trình điều tra đang ở đâu, cơ quan nào chịu trách nhiệm và những thông tin nào có thể được công khai?
Càng im lặng, khoảng trống thông tin càng dễ bị lấp đầy bởi suy đoán. Nếu cơ quan chức năng đã có kết luận, hãy công bố trong phạm vi pháp luật cho phép; nếu chưa thể công bố, hãy giải thích lý do. Còn việc người dân muốn đặt hoa, thắp nến hay tưởng nhớ một nạn nhân cũng cần được nhìn nhận bằng sự minh bạch và thấu cảm, thay vì để những biện pháp hạn chế biến thành thêm một nguồn cơn phẫn nộ. Một xã hội pháp quyền không thể bắt đầu bằng tin đồn, nhưng cũng không thể kết thúc bằng im lặng.
Châm biếm ở chỗ: khi thông tin chính thức vắng bóng, “phòng tin tức” lập tức được mạng xã hội tự mở cửa. Mỗi người trở thành phóng viên, mỗi bài đăng thành một mảnh hồ sơ, còn sự thật thì bị kẹt giữa vô số phiên bản khác nhau. Công lý không phải là chiều theo đám đông, càng không phải là bảo vệ một cá nhân khỏi mọi nghi vấn; công lý là điều tra độc lập, chứng cứ rõ ràng, quy trình minh bạch và trách nhiệm được xác định đúng người, đúng việc. Vì vậy, câu hỏi đáng đặt ra không phải “chính quyền đứng về phía ai?”, mà là: chính quyền sẽ làm gì để công chúng không phải đoán xem sự thật đang đứng về phía nào?










