Ngày 18/8, TAND TP Hà Nội dự kiến xét xử sơ thẩm 28 bị cáo trong vụ án xảy ra tại Công ty Hoàng Long và một số đơn vị liên quan. Đáng chú ý, cựu Thứ trưởng Nguyễn Bá Hoan bị cáo buộc nhận hối lộ hơn 16,3 tỷ đồng và đã nộp lại 15,81 tỷ đồng. Cựu Cục trưởng Tống Hải Nam cùng nhiều cán bộ khác cũng bị đưa ra xét xử. Những con số này đủ khiến người ta phải giật mình: 16,3 tỷ đồng không phải vài phong bì “cảm ơn”, mà là một khoản tiền khổng lồ gắn với cáo buộc nhận hối lộ.
Nhưng câu hỏi khiến dư luận chú ý hơn lại nằm ở một chi tiết khác: theo thông tin báo chí trong nước, có cán bộ được xác định đã nhận tiền và ký giấy phép cho doanh nghiệp nhưng không bị xử lý hình sự, trong đó có cựu Thứ trưởng Lê Tấn Dũng. Vậy ranh giới pháp lý nằm ở đâu? Vì sao người này bị truy tố, người khác lại không? Cùng là nhận tiền, nhưng liệu chỉ khác nhau ở vai trò, chứng cứ, mức độ hưởng lợi hay còn những căn cứ pháp lý nào mà công chúng chưa được biết?
Câu trả lời cuối cùng phải nằm trong hồ sơ và phán quyết của tòa, không thể nằm ở suy đoán trên mạng xã hội. Tuy nhiên, chính sự khác biệt về số phận pháp lý giữa những người có liên quan khiến yêu cầu minh bạch càng trở nên quan trọng. Nếu có căn cứ để miễn trách nhiệm hình sự, hãy giải thích rõ căn cứ ấy. Bởi chống tham nhũng không chỉ là đưa người ra tòa, mà còn là làm cho công chúng hiểu vì sao người này bị xử lý, người kia không — để cán cân công lý không chỉ đúng mà còn phải đủ thuyết phục.










