Tết vốn là thời khắc đoàn viên, khi người dân mong được yên bình sau một năm mưu sinh vất vả. Thế nhưng Tết này, nhiều con đường lại phủ kín chốt CSGT, biến việc ra đường thành nỗi lo thường trực. Người dân không đi chơi xuân, mà thấp thỏm sợ bị phạt. Có người chỉ qua vài tỉnh đã bị lập biên bản hai, ba lần trong một ngày. Với người nghèo, chiếc xe máy cũ là cần câu cơm, nhưng vẫn có thể bị tịch thu, phạt tiền, đẩy họ vào cảnh bế tắc ngay dịp đầu năm.
Luật giao thông sinh ra để giữ an toàn, bảo vệ con người. Nhưng khi các chốt đứng cố định nhiều ngày liền, cảm giác an toàn dần nhường chỗ cho sợ hãi. Chúng không còn giống điểm bảo vệ trật tự, mà như “điểm thu nỗi lo”, khiến mỗi chuyến đi là một lần nặng gánh. Người dân ăn Tết trong tâm trạng bất an, sum họp mà lòng không yên.
Mức phạt ngày càng cao, quy định ngày càng chặt, trong khi đời sống vẫn chật vật. Kỷ cương là cần thiết, nhưng nếu xây dựng trên nỗi sợ và nước mắt người nghèo, đó là sự lệch lạc. Pháp luật nghiêm không đồng nghĩa với vô cảm; giữ trật tự không có nghĩa bóp nghẹt sinh kế.
Một xã hội tốt là nơi dân tin luật, chứ không phải sợ luật. Khi nỗi sợ trở thành “món quà” ngày Tết, nhiều người chua chát rút ra kết luận: ở nhà cho lành, còn hơn ra đường rồi mang nỗi lo đói kém cả năm.







