Kế hoạch thí điểm xây dựng mô hình xã, phường xã hội chủ nghĩa (XHCN) tại Hà Nội đang thu hút sự chú ý đặc biệt của dư luận.

Đáng chú ý, Chủ tịch Hà Nội Vũ Đại Thắng cho biết: thủ đô dự kiến chọn hai xã cạnh nhau để triển khai mô hình này với yêu cầu đảm bảo quy mô dân số lên tới khoảng 700.000 dân.
Tuy nhiên, việc ông Thắng đưa ra một con số định lượng dân số khổng lồ cho một đơn vị hành chính cấp xã mới đã ngay lập tức cho thấy nghịch lý phát triển.
Đó không chỉ là tên gọi của mô hình, mà là sự chênh lệch cơ học quá lớn giữa mục tiêu của đề án và thực tế cấu trúc nhân khẩu học hiện tại của thủ đô.
Các số liệu thống kê cho thấy trung bình mỗi xã, phường tại Hà Nội hiện nay chỉ có gần 70.000 dân, và ngay cả phường đông dân nhất là phường Hoàng Liệt cũng chỉ dừng lại ở mức dưới 100.000 người.
Điều này cho thấy một chính sách mang tính “đại nhảy vọt” và để đạt được quy mô 700.000 dân cho 2 xã thí điểm, bộ máy quản lý sẽ phải đối mặt với 3 kịch bản phức tạp:
Hoặc Hà Nội phải tiến hành sáp nhập cơ học từ 6 đến 10 xã, phường hiện tại lại với nhau; hoặc chọn một xã “hạt nhân” rồi dùng các chính sách kinh tế để hút dân cư đến ở; hay phải quy hoạch một vùng đất hoàn toàn mới theo mô hình “khu mới” Hùng An của Trung Quốc.
Tuy nhiên, một đơn vị cấp xã nhưng lại mang quy mô dân số phình to hơn cả một Quận, Quyện như trước đây sẽ tạo ra áp lực lên hệ thống hạ tầng vốn đã quá tải.
Câu chuyện này đã trở thành một đề án lý thuyết “viển vông” đang mở ra những lo ngại về nguy cơ xáo trộn đời sống dân sinh, khi các ranh giới hành chính bị phình to hơn nhiều lần trước khi ông Tô Lâm tiến hành “sắp xếp lại giang sơn”.
Vậy khát vọng xây dựng một hình mẫu “quản trị tiên tiến” của Hà Nội để làm gì khi việc tinh gọn bộ máy hệ thống hành chính vừa tốn kém hàng trăm ngàn tỷ nay trở thành công cốc?
Hồng Lĩnh – Thoibao.de










