Ban chỉ đạo xử lý Đại án Vạn Thịnh Phát và bóng ma quá khứ của Lê Minh Hưng?

Mới đây, Thủ tướng Lê Minh Hưng vừa ký ban hành Quyết định kiện toàn Ban Chỉ đạo Trung ương về tổ chức thi hành án liên quan đến Tập đoàn Vạn Thịnh Phát, đã đang tạo nên một cơn địa chấn trên chính trường Việt Nam. 

Theo đó, bộ máy điều hành ban chỉ đạo đã có sự thay đổi với việc Phó Thủ tướng thường trực Phạm Gia Túc làm Trưởng ban, cùng với sự tham gia của hàng loạt lãnh đạo cấp cao từ các bộ ngành và 12 chủ tịch tỉnh, thành phố lớn trên cả nước. 

Theo giới quan sát quốc tế, đây không đơn thuần là một thủ tục hành chính thông thường, mà thực chất đang trở thành một đòn “chiếu tướng” trực diện và có thể bóc trần tử huyệt trách nhiệm của Thủ tướng Lê Minh Hưng.

Khi ông Lê Minh Hưng lại chính là Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam trong thời kỳ (2026-2020), đây cũng là giai đoạn Tập đoàn Vạn Thịnh Phát của bà Trương Mỹ Lan lũng đoạn, thao túng và rút ruột hệ thống ngân hàng đến mức đỉnh điểm. 

Trong khi đó, câu hỏi về trách nhiệm giám sát tối cao của các Thống đốc Ngân hàng Nhà nước đối với sự sụp đổ của Ngân hàng Thương mại Cổ phần Sài Gòn vẫn là một ẩn số chưa có lời giải đáp một cách cần phải có. 

Đặc biệt, công luận không khỏi thắc mắc, khi cấp dưới trực tiếp của ông Hưng thời điểm đó là bà Đỗ Thị Nhàn, cựu Cục trưởng Thanh tra – Giám sát Ngân hàng Nhà nước, đã bị kết án vì nhận hối lộ 5,2 triệu đô la Mỹ từ bà Trương Mỹ Lan để che đậy sai phạm. 

Vậy tại sao người nắm giữ quyền lực cao nhất trong hệ thống Ngân hàng Nhà nước khi đó là Thống đốc Lê Minh Hưng và các thuộc cấp lại hoàn toàn vô can mà không bị xem xét kỷ luật?

Đáng chú ý, theo giới thạo tin, khi đó, việc truyền thông liên tục khơi lại con số quà tặng khổng lồ và các thủ đoạn tinh vi của bà Trương Mỹ Lan và đồng bọn trong đại án Vạn Thịnh Phát là một động thái có chủ đích nhằm đánh động dư luận về sự “bí ẩn” bất thường này.

Phải chăng, sự im lặng và bất lực của hệ thống Thanh tra – Giám sát Ngân hàng Nhà nước trong thời kỳ đó còn có thể chứa đựng những “khoảng tối” lớn hơn rất nhiều so với những gì đã được phơi bày trên mặt báo chí?

Hơn nữa, sự thành công vươn lên đỉnh cao quyền lực kinh tế mang tính thần tốc của Tập đoàn Vạn Thịnh Phát lại diễn ra trùng với giai đoạn điều hành của Thống đốc Lê Minh Hưng là điều cần được làm rõ. 

Điều đó trở nên một cái bóng tâm lý đè nặng lên tính chính danh của ông Hưng – khi giờ đây trên cương vị Thủ tướng, ông lại phải ký lệnh chỉ đạo thu hồi những khối tài sản thất thoát do chính ông gây ra  trong thời kỳ cũ?

Và chính nghịch lý này sẽ gây ra những khó khăn, và là trở ngại cực kỳ lớn cho Thủ tướng Hưng trong việc thúc đẩy công tác thi hành án và xử lý tài sản cho Ngân hàng Thương mại Cổ phần Sài Gòn quản lý. 

Do đó, nếu Ban chỉ đạo Chính phủ hành động quá quyết liệt theo đúng tiêu chuẩn tư pháp, thì những góc khuất về sự thiếu trách nhiệm của Ngân hàng Nhà nước giai đoạn 2016 -2020 có thể sẽ bị phơi bày, và trực tiếp đe dọa đến uy tín chính trị của Thủ tướng. 

Ngược lại, nếu tiến độ thu hồi tài sản tiếp tục trì trệ hoặc có dấu hiệu né tránh, ông Lê Minh Hưng sẽ phải đối mặt với áp lực chỉ trích dữ dội từ công luận và phe bảo thủ trong Đảng về tính quyết liệt trong cuộc chiến chống tham nhũng.

Rốt cuộc, Ban Chỉ đạo liên ngành về Vạn Thịnh Phát không chỉ là một công cụ xử lý hậu quả kinh tế, mà đã trở thành một phép thử chính trị đầy rủi ro đối với cá nhân Thủ tướng Lê Minh Hưng. 

Và bóng ma quá khứ đang trở lại bủa vây người đứng đầu Chính phủ, biến nhiệm vụ thu hồi tài sản hàng trăm ngàn tỷ này thành một bài toán tiến thoái lưỡng nan, khi vị thế chính trị của Lê Minh Hưng chưa bao giờ mong manh đến như thế.

Trà My – Thoibao.de