Hàng Trung Quốc: Khoác áo “Made in Viet Nam”

Nhìn vào những con số xuất khẩu, người ta có thể dễ dàng tự hào: nhà máy mọc lên, hàng hóa đi khắp thế giới, kim ngạch xuất khẩu tăng, cụm từ “Made in Vietnam” xuất hiện ngày càng nhiều. Nhưng đằng sau những con số đẹp ấy lại có một câu hỏi khó chịu: bao nhiêu phần trăm thực sự là giá trị do Việt Nam tạo ra? Một kịch bản thường được nhắc đến là linh kiện, nguyên liệu từ Trung Quốc được đưa vào Việt Nam, sau đó lắp ráp hoặc gia công tại các khu công nghiệp rồi xuất khẩu sang thị trường Mỹ và các nước khác.

Nói một cách châm biếm, nếu chỉ cần nhập linh kiện về, bắt vít vài con ốc, đóng gói rồi xuất đi là có thể tự hào về “năng lực sản xuất”, thì có lẽ việc trở thành cường quốc công nghiệp cũng chẳng khó đến thế! Điều đáng lo không phải là Việt Nam tham gia chuỗi cung ứng toàn cầu. Đó là điều cần thiết. Vấn đề nằm ở chỗ: Việt Nam đang tiến lên những nấc thang cao hơn của chuỗi giá trị, hay chỉ đứng ở giữa để hàng hóa đi qua?

Một nền công nghiệp thực sự phải tạo ra công nghệ, thương hiệu, thiết kế, linh kiện và giá trị gia tăng của chính mình. Nếu chỉ làm khâu lắp ráp, nền kinh tế có thể tăng trưởng về con số nhưng vẫn phụ thuộc vào bên ngoài. Vậy câu hỏi cần được đặt ra là: Việt Nam đang thực sự trở thành một trung tâm sản xuất của thế giới, hay chỉ đang khoác lên hàng hóa của nước khác một chiếc áo mang nhãn “Made in Vietnam”?

https://www.facebook.com/share/p/1GEnGp3u41/