Tầm nhìn năm 2130 cho “âm phủ” của Nguyễn Thanh Nghị: Ai còn sống để kiểm chứng?

Phát biểu mới đây của Trưởng Ban Chính sách, chiến lược Trung ương Nguyễn Thanh Nghị về tầm nhìn đến năm 2130, với mục tiêu đưa Việt Nam trở thành “quốc gia Xã hội Chủ nghĩa phát triển trình độ cao”, đã và đang tạo ra những tranh cãi trong giới quan sát trong và ngoài nước. 

Đây được cho là một cột mốc chiến lược kéo dài hơn một thế kỷ mang ý nghĩa định hướng “bánh vẽ” hơn là một cam kết hành động có thể kiểm chứng trên thực tế ngay trong ngắn hạn. 

Câu hỏi đặt ra là, giữa một tầm nhìn “siêu” xa với vô vàn thách thức nội tại trước mắt, hệ thống chính trị của Đảng CSVN đang định vị sự phát triển của đất nước sau 104 năm sẽ ra sao? Và liệu khoảng cách nhiều thế hệ lãnh đạo có làm mất đi tính khả thi của các mục tiêu hay không?

Theo giới chuyên gia, việc đặt ra một mục tiêu cho 104 năm nữa vô tình tạo ra khoảng cách quá lớn, điều đó sẽ khiến việc quy trách nhiệm hay tái hồi tố cho bộ máy lãnh đạo đương nhiệm trở nên bất khả thi. 

Đây chính là lý do vì sao, đa số người có hiểu biết và công luận luôn giữ thái độ hoài nghi trước những cái gọi là tầm nhìn xa phi thực tế và quá xa vời này. 

Trong khi, việc quản lý đô thị ở thủ đô Hà Nội với câu hỏi làm sao để vỉa hè trong một năm không bị đào bới còn chưa làm xong, vậy căn cứ vào đâu để ông Nghị bày đặt quy hoạch tầm nhìn hơn 100 năm.

Nhất là khi, những bài toán cốt lõi của nền kinh tế Việt Nam như: đổi mới quản trị quốc gia, nâng cao năng suất lao động, hay làm sao để vượt qua bẫy thu nhập trung bình vẫn chưa có lời giải. 

Hơn nữa, những phát ngôn mang “tầm dài hơi” này là hết sức quan trọng được coi là sự cụ thể hóa các chiến lược phát triển quốc gia, đồng thời là sợi “chỉ đỏ” xuyên suốt liên tục qua nhiều thế hệ lãnh đạo trong tương lai. 

Vẫn theo giới chuyên gia, từ trước đến nay, trong các quy hoạch và dự báo chiến lược phát triển cho Việt Nam thường chỉ khoanh vùng trong tầm nhìn 5 năm, 10 năm hoặc 20 năm. 

Thế nhưng, mốc thời gian mà ông Nguyễn Thanh Nghị vừa đưa ra lại vươn xa tới 104 năm, là một khoảng cách khiến người ta không khỏi giật mình khi so sánh với những người tiền nhiệm.

Tầm nhìn 2130 lập tức vấp phải những hoài nghi từ công luận, đó là, đến thời điểm sau 104 năm, hầu như toàn bộ thế hệ lãnh đạo và người dân hiện tại đều đã sang âm phủ, sẽ chẳng còn ai còn sống để kiểm chứng xem đúng hay sai?

Khi một mục tiêu được đặt ra ở một tương lai quá xa mà không gắn liền với các chỉ số đo lường cụ thể như trong ngắn hạn, và không thể kiểm chứng, thì cũng chỉ là một tầm nhìn mang tính “bánh vẽ” gây cười.

Trên thực tế, hệ thống chính trị Việt Nam vận hành dựa trên những nguyên tắc chặt chẽ, ý thức hệ Cộng sản là vấn đề cốt lõi và là lằn ranh đỏ bất di bất dịch mang tính hệ thống áp dụng chung cho toàn bộ bộ máy không thể đảo ngược. 

Phải chăng, khái niệm cải cách và khai phóng theo xu thế từ phương Tây của Tổng Bí thư, Chủ tịch Tô Lâm đã từng tuyên bố đang trở thành mối đe dọa và tồn vong của Đảng CSVN dưới áp lực từ các lực lượng bảo thủ trong nội bộ?

Vì thế, tầm nhìn quá xa đến năm 2130 của ông Nguyễn Thanh Nghị thực chất hoàn toàn chỉ mang tính đối phó và chống chế nhằm khỏa lấp tư tưởng cải cách để đưa Việt Nam bước sang Kỷ nguyên mới của ông Tô Lâm?

Hơn nữa, trong kỷ nguyên công nghệ AI – trí tuệ nhân tạo đang phát triển như vũ bão và thay đổi thế giới theo từng giờ thì một dự báo cho 104 năm sau chỉ thể hiện cho sự thiếu thức thời, và càng chứng minh cho thấy ông Nguyễn Thanh Nghị hoàn toàn thiếu năng lực và tầm nhìn.

Do vậy, thay vì tầm nhìn cho “âm phủ” công luận đòi hỏi một lộ trình ngắn hạn, tập trung vào cải cách thể chế, phát triển khoa học công nghệ để nâng cao đời sống dân sinh ngay trong lúc này.

Trà My – Thoibao.de