Một quy định mới về những điều đảng viên không được làm đang thu hút sự chú ý khi đặt vấn đề ngăn chặn việc lợi dụng quá trình tinh gọn, sắp xếp tổ chức bộ máy để đưa những người thân tín, thiếu năng lực hoặc uy tín vào vị trí quan trọng. Trên giấy tờ, đây là một nguyên tắc đáng được hoan nghênh. Bởi tinh gọn bộ máy vốn được kỳ vọng là để chọn người có năng lực, chứ không phải mở ra một cuộc đua ghế mới. Nhưng câu hỏi quan trọng nhất lại nằm ở chỗ: quy định ấy sẽ được áp dụng như thế nào và áp dụng với tất cả mọi người hay không?
Nếu một cán bộ được bổ nhiệm, điều cần quan tâm phải là năng lực, thành tích và mức độ phù hợp với vị trí, chứ không phải quê quán, quan hệ hay mức độ thân cận. Còn nếu có nghi vấn về việc “cài cắm” người thân tín, thì cách tốt nhất để trả lời không phải là những tuyên bố mạnh mẽ, mà là sự minh bạch trong quy trình bổ nhiệm và kiểm chứng bằng hồ sơ, tiêu chuẩn cụ thể.
Một quy định nghiêm khắc chỉ thực sự có ý nghĩa khi không tồn tại “vùng ngoại lệ”. Nếu cấm ưu ái người thân tín, thì phải cấm một cách nhất quán. Nếu yêu cầu tinh gọn để nâng cao chất lượng bộ máy, thì người dân có quyền đòi hỏi những vị trí quan trọng phải được quyết định bằng năng lực. Bởi cuối cùng, câu hỏi không phải là ai thuộc phe nào, mà là: ai thực sự đủ năng lực để phục vụ đất nước?










