Một phát biểu về việc nghiêm cấm lợi dụng sắp xếp tổ chức để “cài cắm người thân tín” nghe qua tưởng như một nguyên tắc rất rõ ràng. Nhưng trong chính trường, điều khiến dư luận chú ý đôi khi không phải câu nói, mà là câu hỏi: ai đang được nhắc đến, và liệu nguyên tắc ấy có được áp dụng công bằng cho tất cả? Bởi nếu bộ máy được sắp xếp minh bạch, dựa trên năng lực và tiêu chuẩn rõ ràng, thì chẳng ai phải lo một ngày nào đó những lời cảnh báo như vậy trở thành chủ đề bàn tán.
Những tranh luận về việc cán bộ có cùng quê quán, từng làm việc chung hoặc có quan hệ công tác được bổ nhiệm vào vị trí quan trọng vốn không mới. Điều quan trọng không phải họ đến từ đâu, mà là họ có đủ năng lực, có đáp ứng tiêu chuẩn và quy trình bổ nhiệm có minh bạch hay không. Nếu mọi quyết định đều đúng quy định, công chúng càng cần được cung cấp thông tin rõ ràng để tránh những nghi ngờ không đáng có.
Còn nếu đã có nguyên tắc “không cài cắm người thân tín”, thì câu hỏi tiếp theo rất đơn giản: nguyên tắc ấy sẽ được áp dụng đến đâu và với tất cả những ai? Người dân không cần những lời tuyên bố thật hùng hồn, họ cần sự nhất quán giữa lời nói và hành động. Bởi trong một hệ thống minh bạch, không ai phải đoán xem luật dành cho ai, cũng không ai phải tự hỏi liệu “người thân tín” là khái niệm chỉ dành cho người khác. Nói mạnh là một chuyện, làm đúng mới là câu trả lời thuyết phục nhất.










