Từ giữa tháng Bảy đến nay, hàng loạt người dùng Threads và Facebook liên tục phản ánh các bài viết liên quan đến dự án làng Vân bất ngờ biến mất. Người thì mất bài thơ, người chỉ đăng vài dòng bày tỏ sự tiếc nuối trước cảnh quan bị tác động cũng nhận thông báo vi phạm „quyền sở hữu trí tuệ“. Điều khó hiểu là những nội dung mang tính bày tỏ quan điểm cá nhân lại lần lượt bị xóa, trong khi lý do đưa ra khiến không ít người chỉ biết cười chua chát. Một câu cảm thán thì liên quan gì đến quyền sở hữu trí tuệ?
Mạng xã hội từng được xem là nơi người dân chia sẻ góc nhìn và phản ánh những điều diễn ra trước mắt. Nhưng nếu những tiếng nói ôn hòa cũng liên tục biến mất, câu hỏi đặt ra không còn là bài viết đúng hay sai, mà là cơ chế kiểm duyệt đang vận hành như thế nào. Khi những thông báo vi phạm xuất hiện với lý do khó hiểu, niềm tin của người dùng cũng dần bị bào mòn. Xóa một bài viết có thể rất dễ, nhưng xóa được những nghi vấn mà nó để lại thì không.
Điều đáng lo nhất không phải vài bài đăng bị gỡ, mà là cảm giác bất an của cộng đồng khi bất kỳ nội dung nào cũng có thể biến mất mà không nhận được lời giải thích thỏa đáng. Một nền tảng chỉ thực sự đáng tin khi người dùng hiểu vì sao nội dung của mình bị xử lý và có cơ hội khiếu nại minh bạch. Còn nếu mọi thứ chỉ dừng ở những thông báo chung chung, người ta sẽ không khỏi tự hỏi: điều bị xóa là một bài viết, hay chính quyền được lên tiếng của người sử dụng?










