Sáng 03/09/2026, ông Tô Lâm nhấn mạnh mạng xã hội phải được xem là một kênh để lắng nghe người dân, đồng thời cần phân biệt băn khoăn, phản biện với tin giả, thao túng và đặc biệt là “không quy chụp ý kiến khác biệt”. Nghe qua, đây rõ ràng là một nguyên tắc đáng chú ý: xã hội muốn tiến bộ thì phải có người hỏi, người phản biện và cả những tiếng nói không cùng quan điểm. Nhưng chính từ đó lại xuất hiện một câu hỏi khó né: nếu đã nói phải lắng nghe ý kiến khác biệt, thì ranh giới giữa phản biện và “sai phạm” sẽ được xác định như thế nào?
Người dân không chỉ lên mạng để khen. Họ còn đặt câu hỏi về những điều chưa hợp lý, kể lại trải nghiệm của mình và yêu cầu cơ quan chức năng giải thích. Vấn đề nằm ở chỗ: ai là người quyết định một ý kiến là phản biện chính đáng hay “tin giả”, “xuyên tạc”, “thao túng”? Nếu tiêu chí không rõ ràng, một câu hỏi khó có thể bị nhìn bằng con mắt khác hoàn toàn tùy vào người tiếp nhận. Khi đó, khẩu hiệu “lắng nghe” rất dễ trở thành một chiếc micro chỉ hoạt động tốt khi âm thanh phát ra đúng hướng.
Vì vậy, điều người dân cần không phải là lời hứa lắng nghe thật hay, mà là cơ chế chứng minh rằng họ thực sự được lắng nghe: tiêu chí minh bạch, cách xử lý có căn cứ và quyền phản biện không bị đánh đồng với thông tin sai sự thật. Bởi một xã hội lành mạnh không phải nơi ai cũng nói cùng một giọng, mà là nơi những ý kiến khác nhau có thể được phân biệt bằng bằng chứng thay vì bằng nhãn mác. Nói “không quy chụp” thì rất dễ; câu hỏi quan trọng hơn là: khi người dân lên tiếng khác quan điểm, nguyên tắc ấy sẽ được áp dụng đến đâu?









