Năm 2012, Hà Nội từng đưa ra mục tiêu đầy tham vọng: khoảng ba năm nữa sẽ cơ bản giải quyết tình trạng ngập úng. Một lời hứa nghe chẳng khác nào tín hiệu bình minh sau những trận mưa trắng trời. Khi ấy, người dân có lẽ chỉ mong một điều rất giản dị: trời mưa thì đường vẫn là đường, chứ không biến thành “sông nội đô”. Nhưng thời gian vốn là vị giám khảo rất lạnh lùng, bởi lịch cứ lật từng trang, còn những câu chuyện về ngập úng vẫn nhiều lần xuất hiện.
Điều trớ trêu nằm ở chỗ, chống ngập không phải chuyện chỉ cần tuyên bố là nước sẽ tự động rút. Hà Nội đã triển khai nhiều dự án thoát nước, cải tạo sông hồ, xây dựng trạm bơm và nâng cấp hạ tầng. Thế nhưng với một đô thị phát triển nhanh, bê tông hóa mạnh và thường xuyên hứng những trận mưa lớn, bài toán thoát nước vẫn vô cùng phức tạp. Một cơn mưa lớn có thể biến những con đường quen thuộc thành cuộc thi “ai tìm được chỗ khô trước”.
Nhìn lại lời hứa năm xưa, điều đáng bàn không chỉ là câu nói “ba năm nữa hết ngập” có thành hiện thực hay không. Vấn đề lớn hơn là năng lực dự báo, chất lượng quy hoạch và hiệu quả của từng dự án chống ngập cần được đánh giá bằng những con số cụ thể. Bởi với người dân, chẳng cần những khẩu hiệu quá hoành tráng. Họ chỉ cần sau một trận mưa, có thể về nhà mà không phải vừa lái xe vừa cầu mong nước đừng dâng. Và nếu lời hứa chống ngập cứ liên tục phải gia hạn, thì thứ dâng lên trước cả nước mưa có lẽ chính là sự sốt ruột của người dân.










