Trong khi „người anh lớn“ Bắc Kinh lẳng lặng gom dầu đủ dùng hơn cả quý (90-120 ngày) để rồi ung dung tự tại khi giá dầu tăng mạnh vì chiến cuộc Trung Đông, thì đứa em Hà Nội chỉ đủ dùng khoảng 32 ngày.
Hà Nội chọn lối đi riêng đầy „nghệ thuật“. Người ta „tích cốc phòng cơ“, còn VN thì tích… tượng đài hàng ngàn tỷ và nhà hát opera triệu đô cho nó sang cái con người.
Đến khi biến động năng lượng ập tới, „anh Chính“ chạy có cờ tìm nguồn cung, còn Bộ Công Thương nhanh tay „nhảy số“ tăng giá xăng để thử thách lòng dân. Giải pháp tối ưu được đưa ra: „Xe đạp chiến lược“! Vừa không tốn xăng, vừa giúp người dân rèn luyện cơ bắp, lại đỡ phải lo ngân sách cạn kiệt. Một mũi tên trúng ba bốn đích!
Nhưng có ý kiến cho rằng, kịch bản hay nhất phải đợi đến tháng 4 khi:
- Xăng cạn, dầu hết thì dân chuyển sang… đốt nến cho lãng mạn.
- Xe điện, Metro „hiện đại“ sẽ biến thành những khối sắt nghệ thuật nằm im trên cao vì lưới điện quá tải.
- Cuối cùng, khi đường phố chỉ còn tiếng xích xe đạp kêu lạch cạch bằng sức người, có khi CSGT vẫn đứng đó dõng dạc hỏi: „Giấy bảo hiểm xe đạp đâu“?
Đúng là tầm nhìn xuyên thế kỷ: Đi tắt đón đầu nhưng bằng… xe đạp chạy bằng mồ hôi!
Vậy thì vươn mình kiểu gì?
5 Hệ lụy khi giá xăng dầu tăng
CHỈ LÀ XĂNG TĂNG THÔI, CÓ GÌ MÀ PHẢI XOẮN!
Nhiều người bảo: „Ối giời, xăng tăng thì đã sao? Mình không đi đâu xa, ít dùng xe, đi lại khi cần thiết thì có sao đâu!“
Không nhé!
Dù bạn có ngồi nhà không xài đến giọt xăng nào thì xăng tăng vẫn ảnh hưởng đến đời sống của bạn. Chậm thôi, nhưng sẽ đến!
Thế cho nên, quan tâm đến nó là quan tâm đến cuộc sống của bạn. Hãy đòi hỏi nhà nước dùng quỹ bình ổn xăng dầu một cách hợp lý hơn!










