Muốn người dân đi xe điện, trước hết hãy để cán bộ đi trước. Đó có lẽ là logic của đề xuất yêu cầu cán bộ, công chức TP.HCM tiên phong chuyển sang sử dụng xe điện trước năm 2030, áp dụng cho cả xe công lẫn xe cá nhân và gắn với tiêu chí thi đua. Nghe thì rất xanh. Rất hiện đại. Nhưng cũng rất dễ khiến người ta đặt câu hỏi: lần này liệu có thật sự làm được, hay rồi cũng sẽ trở thành một khẩu hiệu đẹp trong danh sách những kế hoạch từng được hứa hẹn?
Bởi người dân đã nghe quá nhiều về đô thị thông minh, giao thông công cộng, chuyển đổi số, cải cách hành chính… Những mục tiêu ấy trên giấy tờ luôn lung linh, nhưng khi bước ra đời thực, tiến độ và hiệu quả lại là chuyện khác. Vậy nên, nếu muốn người dân tin vào xe điện, có lẽ chẳng cần vận động quá nhiều. Cứ để cán bộ làm trước. Hãy để họ tự mua, tự sử dụng, tự trải nghiệm những vấn đề về giá xe, trạm sạc, quãng đường, pin và chi phí vận hành.
Nếu mô hình thành công, người dân sẽ tự nhìn thấy lợi ích và tự lựa chọn. Còn nếu chính những người đề xuất cũng không mặn mà với giải pháp mình đưa ra, thì thật khó thuyết phục người dân bỏ tiền để “đi theo gương”. Suy cho cùng, muốn dân nhìn gương cán bộ thì trước hết, chiếc gương ấy phải đủ sáng.










